Liễu Ngọc Hàm giải thích, càng giống như đang cảm thán thì đúng hơn, hơn nữa là xuất phát từ tận đáy lòng, cho nên sau khi giáo sư Hồng nghe được bỗng thấy hơi giật mình, buông lỏng giọng nói, cẩn thận hỏi tình hình của Liễu Ngọc Hàm.
Liễu Ngọc Hàm biết tình huống của mình đặc biệt, có một số chuyện không thể nói với vị giáo sư này, cũng chỉ nói một số chuyện mọi người đều biết cho đối phương.
Giáo sư Hồng biết Liễu Ngọc Hàm không nói ra hết, nhưng những thứ này cũng đủ để ông có thể đoán ra.
Những gì cậu nói có lẽ không phải là nói dối, bây giờ cậu đang phải đối mặt với một số tình huống khó khăn, và có thể chết.
Giáo sư Hồng thở dài, chỉ chỗ các giáo sư đang nghiên cứu về lình vực này, đồng thời nói sẽ giúp Liễu Ngọc Hàm liên hệ với mấy vị giáo sư này, đợi đến khi Liễu Ngọc Hàm tìm được tài liệu phù hợp là có thể đi qua tìm bọn họ.
Mặc kệ trước đây hai người có hiểu lầm gì hay không, ít ra bây giờ giáo sư Hồng đã giúp Liễu Ngọc Hàm rất nhiều. Liễu Ngọc Hàm cảm ơn ông rất nhiều, tạm biệt với đối phương, sau đó cầm theo mấy quyển sách có thể dùng, làm thủ tục mượn sách ở quầy lễ tân thư viện, sau đó một mình đi đến phòng thí nghiệm của một giáo sư.
Vị giáo sư này đã biết một số chuyện của Liễu Ngọc Hàm trên mạng, hôm nay giáo sư Hồng đã nói rõ với ông. Ông rất hứng thú với Liễu
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/toi-muon-lam-trai-dat-ve-vang/2932855/chuong-44.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.