Đối với việc Tần Mạc đổ nhiều tiền vào người mình, Liễu Ngọc Hàm đang ở trong công viên trò chơi hoàn toàn không biết gì, kéo Hứa Tình đang choáng váng chạy trốn ở trong thôn.
Không biết có phải là cố ý hay không, bố cục trong thôn khá phức tạp, vừa đúng lúc giúp Liễu Ngọc Hàm và Hứa Tình có chỗ trốn.
Đúng thế, quái vật, là quái vật. Đuổi theo bọn họ là những người dân trong thôn đã chết, đó là những cơ thể bị phân hủy, giống như đang lang thang ngày này qua ngày khác để tìm ra kẻ đã giết họ, hoàn toàn không còn lý trí, đúng là buồn không có chỗ than.
Lúc trước Hứa Tình có bao nhiêu cảm thán với ngoại hình hiếm có của thiếu niên, bây giờ lại có bấy nhiêu ghê tởm cậu ta, đặc biệt khi nhớ lại bản thân đã thưởng thức ngoại hình của thiếu niên liền thấy buồn nôn.
Liễu Ngọc Hàm bên cạnh hắn chạy rất nhanh, thế những vẫn không quên giải thích cho người xem: "Thật đen đủi, chúng tôi rơi vào một cuộc rượt đuổi với quy mô lớn. Vẫn may là địa hình xung quanh phức tạp, rất có lợi cho chúng tôi khi lẩn trốn."
"Có thể điều khiển nhiều quái vật như thế, chắc hẳn thiếu niên kia chính là Boss lớn nhất, nguồn sức mạnh của cậu ta có lẽ là đại tiên đã được nhắc đến, cũng chính là lệ quỷ."
Sau khi chạy loanh quanh thoát khỏi cuộc rượt đuổi, Liễu Ngọc Hàm dựa lưng vào tường thở dốc, cảm thán về những gì vừa trải qua.
Bởi vì sức mạnh
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/toi-muon-lam-trai-dat-ve-vang/2932816/chuong-25.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.