Edit: Mai
Thẩm Chấp cúi đầu nhìn viên kẹo sữa đại bạch thỏ trong tay, đột nhiên nhớ lại ký ức rất lâu về trước, hương vị kẹo sữa trong trí nhớ cũng chưa bao giờ biến mất.
“Dỗ mình à?” Rất lâu sau cậu cười khẽ nói.
Kỷ Nhiễm chớp chớp mắt, do dự một lát: “Cảm ơn cậu đã tìm thẻ học sinh giúp mình.”
Cô biết bảng tên của mình chắc chắn rớt trên núi, không ngờ Thẩm Chấp lại có thể tìm về cho cô.
Vừa rồi cô mua kẹo ở siêu thị, nhớ tới chuyện khi còn nhỏ Bùi Uyển luôn mua kẹo sữa để dỗ dành cô. Sau đó cô từ từ lớn lên, Bùi Uyển quản cô rất nghiêm, không những trên phương diện học tập, mà chi phí ăn mặc cũng phải trải qua xem xét nghiêm khắc của bà.
Ngay cả kẹo sữa cũng quy định bao lâu cô mới được ăn một viên.
Thỉnh thoảng cô biểu hiện xuất sắc, Bùi Uyển sẽ tự mình đưa cho cô.
Trước kia khi còn bé cô mong chờ nhất là lúc bản thân mình giành được giải thưởng hoặc cúp, sau đó sẽ nhận được một viên kẹo sữa từ tay Bùi Uyển, chỉ cần như vậy cô cũng vui mừng.
Khi trưởng thành cô mới biết, cách Bùi Uyển nuôi dạy cô giống như huấn luyện động vật trong đoàn xiếc thú vậy.
Làm không tốt sẽ bị mắng, làm tốt, sẽ cho một viện kẹo để khen thưởng.
Kỷ Nhiễm hoảng hốt, trong trí nhớ cô cũng từng làm như vậy với một người khác, tặng cậu ấy một viên kẹo sữa đại bạch thỏ, còn nói với cậu ấy rằng đây là đồ ăn ngon nhất thế giới.
Nhưng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/toi-la-tinh-dau-da-chet-cua-anh/208137/chuong-14.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.