Edit: Mai
Kỷ Nhiễm không ngờ đột nhiên Thẩm Chấp lại sờ trán mình, chờ khi cô lấy lại tinh thần, bèn lùi lại về sau theo bản năng Thâm Chấp đã hạ tay xuống trước một bước.
Đám người Từ Nhất Hàng đứng bên cạnh vẫn đang hưng phấn.
“Để đám cháu trai này nhìn xem ai mới là cha tụi nó.” Từ Nhất Hàng hưng phấn nói.
Trần Tùng khẽ cười: “Tao nói mày chứ Từ Nhất Hàng, mày nói sai bối phận rồi, phải nói để đám cháu trai này nhìn xem, ai mới là ông nội.”
Từ Nhất Hàng bày tư thế xin lỗi, cười hì hì: “Có lỗi quá, tao nói sai rồi.”
Từ Nhất Hàng nói xong nhìn qua Hạ Giang Minh thấy cậu ta vẫn cúi đầu bèn đưa tay đẩy đẩy, cười nói: “Hạ Giang Minh, thừa dịp lúc vui vẻ thế này nói một câu đi chứ.”
Ai ngờ Hạ Giang Minh không những không nói chuyện ngược lại còn phát ra tiếng nức nở.
Mấy thiếu niên đều hết hồn.
Bộ dáng Từ Nhất Hàng kiểu bị dọa đến, nói thầm: “Thằng nhóc này khóc thật đấy à?”
Trần Tùng liếc cậu ta: “Lúc này mày phải ngẩng đầu ưỡn ngực chờ tên ngu ngốc kia quỳ xuống với mày.”
Hạ Giang Minh vẫn cúi đầu mãi đến khi Thẩm Chấp ấn vai cậu ta, thản nhiên nói: “Càng vào lúc này càng không thể để cho kẻ thù nhìn thấy nước mắt của mày.”
“Ngẩng đầu.” Cậu giống như răn dạy bắt Hạ Giang Minh kìm nén lại tất cả cảm xúc ngẩng đầu lên.
Đúng vậy, càng vào lúc này càng không thể sợ.
Cuối cùng Mã Hạo cũng chở cô gái tóc hồng kia quay lại, bởi
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/toi-la-tinh-dau-da-chet-cua-anh/208134/chuong-11.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.