Editor: Mai
Tít tít.
Phòng bệnh yên tĩnh chỉ có máy theo dõi trạng thái cơ thể đang vận hành, người đang nằm trên giường kia như bị tác động mạnh, nhăn mặt, mí mắt giật giật.
Kỷ Nhiễm cảm thấy mí mắt rất nặng, cô cố gắng thật lâu mới có thể mở mắt ra, ánh mắt cô mệt mỏi nhìn vách tường trắng đối diện, ý thức dần dần quay trở lại, cảm thấy đầu đau như muốn nứt ra toàn thân không còn sức lực.
Đầu cô nặng như ngàn cân, kiểu chỉ khi ngủ giấc quá dài mới sinh ra cảm giác nặng nề như vậy.
Kỷ Nhiễm biết đây là ở bệnh viện cho nên cô muốn dơ tay để kêu bác sĩ hoặc y tá vào, nhưng lúc cô muốn giơ tay lên lại phát hiện ra cho dù mình có lấy lại ý thức thì cơ thể vẫn không tự kiểm soát được.
Tuy sốt ruột nhưng cũng biết mình mới tỉnh lại còn chưa hoàn toàn hồi phục, ánh mắt cô nhìn sang bên cạnh.
Đúng dịp ngoài cửa vang lên tiếng nói chuyện.
Bùi Uyển đẩy cửa đi vào, bên cạnh bà có một người phụ nữ xa lạ mặc áo blouse trắng nhìn như bác sĩ bệnh viện.
Vẻ mặt Bùi Uyển không dễ nhìn lắm, thậm chí quần áo đang mặc không còn tinh xảo kỹ càng như trước đây.
Bởi vì khoảng cách giữa giường bệnh và cánh cửa khá xa, thêm nữa Bùi Uyển đang đứng ở cửa nghiêm túc nghe bác sĩ nói chuyện nên không chú ý thấy Kỷ Nhiễm nằm trên giường bệnh đã tỉnh lại.
Kỷ Nhiễm nhìn Bùi Uyển, nghĩ thầm chỉ mới vài ngày thôi mà nhìn Bùi Uyển đã già
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/toi-la-tinh-dau-da-chet-cua-anh/1248440/chuong-75.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.