Editor: Mai
“Mẹ mày muốn chết hả.” Thẩm Việt chưa từng bị đối xử như vậy nơi công cộng liền thẹn quá hóa giận, cho dù trong lòng gã có tư tưởng không an phận với Kỷ Nhiễm thì bây giờ đã hoàn toàn nổi điên rồi.
Gã vừa giơ tay lên, Thẩm Chấp động đậy.
Cậu đứng trước mặt Thẩm Việt, ánh mắt lạnh giá tận xương, nói: “Thẩm Việt, nhân lúc tao còn chưa ra tay mày biến nhanh đi.”
Thẩm Việt nghiến răng nhìn cậu, người Thẩm Việt hận nhất không phải ai khác chính là Thẩm Chấp trước mắt này.
Thẩm Việt là cháu đích tôn nhà họ Thẩm, ba gã là con cả nên gã cũng thành đích tôn. Từ nhỏ gã đã nhận hết cưng chiều nên tất nhiên dưỡng ra tính tình duy ngã độc tôn*.
*Duy ngã độc tôn: câu nói đầu tiên khi Phật Thích Ca Mâu Ni đản sinh. Chê kẻ tự đề cao mình, cho rằng chỉ có mình là đáng tôn quý.
Chẳng qua nếu lúc bé ăn nói ngang ngược người lớn còn khen bướng bỉnh nghịch ngợm đáng yêu.
Thẩm Việt cũng coi như không chịu thua kém, gây đủ chuyện thị phi trong trường, luôn ỷ nhà mình có tiền bắt nạt người khác không ít lần, thành tích học tập cũng không tốt.
Vốn dĩ chuyện chẳng lớn, mấy đứa con trong gia đình như họ dù thành tích kém vẫn vào được trường đại học danh tiếng.
Thậm chí ngay cả trường có tiếng ở nước ngoài đều có thể thông qua nhiều cách để đi vào.
Hư thì cứ hư, vẫn còn thứ khác để bù vào.
Hai đứa con nhà chú hai tư chất cũng thường thường nên tất nhiên Thẩm
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/toi-la-tinh-dau-da-chet-cua-anh/1248426/chuong-61.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.