Edit: Mai
Lúc Kỷ Nhiễm về đến nhà dì Triệu mở cửa cho cô, cô đổi giày rồi đi lên lầu, cho dù dì Triệu gọi cô cô cũng không quay lại. Kỷ Nhiễm mở cửa phòng đi vào nằm thẳng lên giường.
Cô ngửa đầu nhìn hoa văn trên trần nhà rồi lại đột nhiên lăn qua lăn lại vài vòng trên giường.
Tên Thẩm Chấp kia làm cô tức chết mà.
Sao cậu có thể để cho người khác ôm chứ, lại còn có nhiều bạn học xem như vậy nữa, cái đám người đó còn hò reo nữa, có gì tốt mà hò reo.
Kỷ Nhiễm cảm thấy hơi phiền lòng, đột nhiên lại cảm thấy vừa rồi cắn một cái có lợi cho cậu quá rồi.
Cô phải đá một đá nữa mới đúng.
Ngay lúc Kỷ Nhiễm đang lăn qua lăn lại trên giường thì túi rung lên, ngay lập tức Kỷ Nhiễm nằm im lại. Cô hơi cắn môi nhưng trên mặt vẫn không thể dừng được ý cười.
Chắc Thẩm Chấp gọi điện tới…
Sau khi hiểu rõ lòng mình đối với cậu, bây giờ chỉ cần nghĩ tới tên Thẩm Chấp thôi Kỷ Nhiễm đã cảm thấy ngọt ngào, trong đầu giống như tự động có bong bóng màu hồng bay lên vậy.
Sao cô có thể thích cậu đến vậy chứ.
Kỷ Nhiễm ngồi từ trên giường dậy, cô lấy điện thoại trong túi ra tính nghe lại đột nhiên sửng sốt.
Bởi vì dãy số trên màn hình di động kia là số mẹ cô.
Từ sau khi cô đi theo Kỷ Khánh Lễ tới thành phố B ngoại trừ việc thỉnh thoảng Bùi Uyển gọi điện thoại hỏi cô thì thật sự chưa từng can dự quá nhiều vào
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/toi-la-tinh-dau-da-chet-cua-anh/1248411/chuong-46.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.