Edit: Mai
Trình Cối không ngờ cậu nói với mình như vậy, tức giận đến mức không ra vẻ bề ngoài được nữa đứng lên nhìn Thẩm Chấp nổi giận đùng đùng nói: “Mày đang nói chuyện với ai đó, có phải mày cảm thấy địa vị bây giờ của mày ở nhà họ Thẩm rất vững chắc nên không thèm để tao vào mắt?”
Thẩm Chấp thản nhiên nhìn bà ta rồi bỗng nhiên nở nụ cười: “Bà đang khẩn trương chuyện gì?”
Thiếu niên 17 tuổi đầy lạnh nhạt trong đôi mắt đen nhánh kia chỉ có sự lạnh lùng, Trình Cối run lên giống như Thẩm Chấp hỏi câu mà bà ta sợ nhất vậy.
Bà khẩn trương chuyện gì chứ?
Thẩm Chấp cúi đầu nhìn người phụ nữ trước mặt bỗng nhiên cảm thấy bà ta đã không còn là người lúc trước làm cho cậu phải kiếp sợ nữa. Thật ra cũng không phải từ nhỏ Thẩm Chấp đã mạnh mẽ như vậy, lúc cậu về nhà họ Thẩm mới chỉ mười tuổi mà thôi.
Khi đó tình huống Nguyên Sênh không tốt lắm, Thẩm Kỷ Minh lại tới ồn ào đòi con, cuối cùng vẫn do tự Thẩm Chấp đứng lên.
Cậu nói với Thẩm Kỷ Minh rằng chỉ cần đưa mẹ đi gặp bác sĩ, thu xếp cuộc sống ông bà ngoại ổn định thì cậu bằng lòng đi với Thẩm Kỷ Minh.
Cậu bé mới mười tuổi đã có chủ kiến, tất cả đều do cậu suy nghĩ và lựa chọn, ngược lại những người lớn cũng phải nghe theo.
Đối với nhà họ Nguyên mà nói thì khó khăn lớn nhất đó là không có tiền nhưng đây lại là chuyện không chút khó khăn nào với Thẩm Kỷ Minh. Ông
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/toi-la-tinh-dau-da-chet-cua-anh/1248405/chuong-40.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.