Edit: Mai
Kỷ Nhiễm nhìn Thẩm Chấp đang ngẩn người không nhịn được đưa tay ra quơ quơ trước mặt cậu, cuối cùng mí mắt nam thần cũng động đậy, nhếch lên chìn chằm chằm vào cô.
“Tớ thi xong rồi.” Kỷ Nhiễm ngiêng đầu vẫn nói với kiểu giọng lạnh nhạt kia nhưng hôm nay trong nó lại chứa chút cảm giác nói không nên lời.
Bởi vì cô là người nộp bài thi đầu tiên nên nếu không có gì bất ngờ thì cô sẽ đứng thứ nhất.
Mặc dù lần này chỉ là vòng đấu loại thí nghiệm nhỏ nhưng cũng đã lâu chưa tham gia thi đấu sudoku nên Kỷ Nhiễm vẫn rất hưng phấn, ngay cả lúc thi sự hưng phấn này cũng không yên ổn lại.
Thẩm Chấp nhìn bộ dáng có chút kiêu ngạo đang hếch đầu lên kia khiến cho bật cười.
Cậu khẽ xoa đầu Kỷ Nhiễm, nói: “Thật lợi hại.”
Kỷ Nhiễm trừng mắt với cậu, nói thầm: “Tớ phát hiện ra chuyện cậu rất thích sờ đầu tớ, sau này không được như vậy nữa.”
Giọng cô thiên kiểu ngọt mềm lại còn đang kiểu thiếu nữ thanh xuân, cho dù đang oán giận thì cũng giống như đang làm nũng.
Thẩm Chấp cười.
Kỷ Nhiễm nói: “Thầy Hứa nói thi xong không được về trước phải ở đây chờ người khác nữa.”
Ý cô đang kêu Thẩm Chấp đi trước ai ngờ cậu lại gật đầu: “Tớ đợi chung với cậu.”
“Nếu không cậu cứ về trước…” Kỷ Nhiễm muốn nói lại thôi.
Thẩm Chấp biết tâm tư của cô, cậu hỏi: “Cậu sợ bị người khác nhìn thấy đứng chung với tớ à?”
Kỷ Nhiễm ngẩng đầu nhìn cậu, trên khuôn mặt thiếu niên dần dần biến
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/toi-la-tinh-dau-da-chet-cua-anh/1248402/chuong-37.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.