Edit: Mai
Kỷ Nhiễm cảm thấy từ trước đến nay chưa từng gặp người nào vô liêm sỉ như vậy.
Thắng cô, lại còn dám mở miệng kêu cô suy nghĩ chuyện để cậu làm bạn trai của mình. Nhưng nghĩ lại thì cô từng nói qua với Thẩm Chấp, cô thích người thắng mình mọi phương diện…
Lúc nói mấy câu này, đầu cô có bị vào nước không thế?
Còn Thẩm Chấp thì như thấy chưa đủ, lại còn nắn khẽ mặt cô, da thịt Kỷ Nhiễm trắng nõn tinh tế, cho dù chỉ chạm nhẹ thì cũng có thể cảm nhận được sự trơn mịn.
Làm cho người ta có cảm giác yêu thích không muốn buông tay.
Kỷ Nhiễm lấy lại tinh thần, cơ thể lùi lại theo bản năng, Thẩm Chấp thuận thế buông tay ra.
Thật ra cũng không làm đau mặt cô, chỉ là cô cảm thấy người này thực sự quá phận.
Kỷ Nhiễm hé miệng: “Thẩm Chấp, về sau không được sờ mặt tớ.”
“Được, tớ biết rồi.” Bộ dáng Thẩm Chấp nghe lời, tuy gật đầu đồng ý dễ dàng như vậy nhưng lại còn đưa tay sờ sờ mái tóc dài của cô.
Bởi vì Tứ Trung không cho học sinh đi học để tóc xõa ra cho nên mỗi ngày Kỷ Nhiễm đều cột tóc đuôi ngựa.
Kỷ Nhiễm không nhịn được nói: “Cũng không được chạm vào đầu.”
Thẩm Chấp bị cô chọc cười, nhìn cô từ trên xuống dưới rồi khẽ hỏi: “Cậu được làm bằng gì thế?”
Kỷ Nhiễm không rõ nguyên do.
“Cái này không cho đụng, cái kia không cho đụng, cậu là bảo bối à?” Thẩm Chấp nhìn cô như đang quan sát.
Kỷ Nhiễm há miệng, biết rõ từ bảo bối
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/toi-la-tinh-dau-da-chet-cua-anh/1248395/chuong-30.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.