Edit: Mai
Kỷ Nhiễm không biết rằng ngay lúc này ở một nơi khác cũng xảy ra chuyện giống như vậy.
Thẩm Chấp về đến nhà đẩy cửa đi vào, người đang ngồi trong phòng khách kia ném bình hoa qua, nếu không phải do cậu tránh kịp sang bên cạnh thì bình hoa này sẽ đập lên đầu cậu rồi.
“Mày còn biết đường về?”
Thẩm Kỷ Minh đứng lên, vẻ mặt căm tức.
Thẩm Chấp nhìn đối phương, nhìn khuôn mặt ông ta, mắt giật giật, nhưng không dừng được sự ghê tởm.
Gương mặt kia có nét giống cậu, bất kể ai nhìn vào cũng đoán được họ là cha con, điều đó làm cho cậu cực kỳ chán ghét.
Sau đó cậu chậm rãi thay giầy rồi từ từ đi tới trước mặt Thẩm Kỷ Minh.
Thẩm Kỷ Minh thấy cậu vẫn mang bộ dáng lười biếng như cũ lại càng tức giận hơn, chỉ vào mũi cậu mắng: “Mày ném hết mặt mũi của bố mày* hết lần này đến lần khác. Tao quyên tặng máy lạnh cho trường học của mày là để nhìn mày lần nào cũng thi được vị trí thứ nhất từ dưới lên sao?”
*Bố mày: ‘老子’, tiếng Hán Việt là lão tử, kiểu ông đây nhưng dịch ra thuần việt Mai để là bố mày, thường dùng tự xưng khi tức giận hoặc khi vui đùa.
“Xem ra không cần tôi nói cho ông biết thì ông cũng đã biết rồi.” Thẩm Chấp lấy ba lô đang đeo trên vai để lên ghế, cậu khẽ nhếch miệng: “Ngại quá, trình độ của tôi chỉ có vậy. Không phải ông không biết.”
Thẩm Kỷ Minh cực kỳ tức giận nhưng vẫn cố bình tĩnh lại, ông ta nói: “Mày cứ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/toi-la-tinh-dau-da-chet-cua-anh/1248390/chuong-25.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.