Edit: Mai
Giang Nghệ oán hận nhìn ba người đối diện, không nhịn được vươn tay chỉ vào bọn họ, cực kỳ tức giận: “Được lắm, các người bắt nạt tôi, hợp nhau lại để bắt nạt tôi.”
Đến cùng cũng còn nhỏ tuổi, vừa gặp tình huống nói không lại đã phát huy hết công lực càn quấy.
Kỷ Nhiễm yên lặng nhìn rồi đột nhiên chậm rãi tiến lên, Giang Nghệ sợ tới mức không nhịn được lui về sau.
Kỷ Nhiễm nhẹ nhàng vươn một đầu ngón tay, đầu ngón tay chọc vào trước ngực cô ta: “Đối phó với cậu, không cần phải liên minh lại, một mình tôi là đủ rồi.”
Bình thường Kỷ Nhiễm luôn nhã nhặn yên tĩnh, ở nhà hầu như không có cảm giác tồn tại, ngược lại Giang Nghệ luồn bày ra vẻ khắp nơi. Cứ thế mà tất cả mọi người đều cảm thấy vị đại tiểu thư này tính tình có phải quá hiền lành rồi không?
Nhưng hôm nay hai bảo mẫu đã kiến thức được.
Tính tình người ta hiền lành chỗ nào chứ, chẳng qua do được dạy dỗ tốt nên ngày thường không nguyện so đo với người như Giang Nghệ. Lúc thực sự tức giận, khí thể đủ để dọa người.
Kỷ Nhiễm lạnh lùng nói: “Dì Triệu, dì Tiền, hai người làm bảo mẫu thì cũng làm trong thời gian quy định, về sau nếu có ai đã quá thời gian làm việc mà không nói đạo lý bắt hai người làm. Hai người không cần quan tâm, nếu ai dám bắt buộc hai người thì có thể tới tìm cháu.”
Thật ra đối với chuyện làm đồ ăn khuya này hai bảo mẫu cũng không có ý ghét bỏ, dù sao
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/toi-la-tinh-dau-da-chet-cua-anh/1248387/chuong-22.html