Một buổi tối mà tôi đi vệ sinh hết ba lần, lần nào cũng là Triệu Linh Nhi đỡ tôi đi. Cô ta vô cùng cẩn thận, chăm sóc tôi không chút sơ suất nào.
Sáng hôm sau, Triệu Linh Nhi cũng đã nấu sẵn đồ ăn sáng, cháo, rau nhạt và bánh bao chay.
Triệu Linh Nhi bày đồ ăn vào một cái khay, mang đến bên giường, đút tôi ăn từng miếng một.
Tôi cực kỳ hưởng thụ cảm giác này, mà Trần Kế Tần thấy cảnh này cũng vô cùng ngưỡng mộ.
Ăn xong bữa sáng, Triệu Linh Nhi cầm khăn giấy lau miệng cho tôi.
Triệu Linh Nhi nói: “Sơn Thành, đi bệnh viện đi, kiểm tra toàn diện sau đó nhập viện luôn, tôi sẽ ở lại chăm sóc anh”.
Tôi nói: “Vết thương của tôi không sao đâu, không cần nằm viện, dưỡng thương mấy ngày là khỏi thôi, tin tôi đi”.
“Linh Nhi, tôi sẽ dưỡng thương ở nhà cô”.
Tôi muốn dưỡng thương ở đây, khi nào khỏi rồi về nhà sau.
Nếu tôi về nhà bây giờ thì việc tôi bị thương sẽ bị truyền ra ngoài, sẽ thu hút sự chú ý của rất nhiều người.
Triệu Linh Nhi vô cùng tức giận, nói: “Vết thương của anh quá nghiêm trọng, không đi bệnh viện là không được”.
Qua một buổi tối, vết thương của tôi đã hồi phục kha khá, tiên nữ Thanh Thuỷ nói với tôi một tuần sau sẽ khỏi hẳn.
Tôi ngồi trên giường, cử động hai cánh tay, cười nói: “Tôi không sao thật mà, không nghiêm trọng như cô nghĩ đâu”.
Triệu Linh Nhi vô cùng sợ hãi, bảo tôi đừng có cử động tay, lỡ chạm đến vết thương hoặc làm phổi bị
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/toi-la-thay-khai-quang/1751779/chuong-154.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.