Nói xong, trưởng thôn cũ đột nhiên ho ra một ngụm máu, sau đó đổ gục sang một bên.
Tôi vô cùng hoảng hốt, vội vã đỡ lấy ông ta, những người khác cũng rất mực lo lắng cho ông ta.
Tôi bắt mạch cho trưởng thôn cũ, một lát sau đã khám ra được bệnh. Ông ta tức giận hại thân, lại thêm đau khổ giày vò làm tổn thương khí huyết nên mới ho ra máu.
Mà nôn ra được ngụm máu này cũng tốt, nếu không nôn ra mà cứ để nó ứ trong người, ở cái tuổi gần bảy mươi như ông ta sớm muộn gì cũng sinh bệnh nặng.
Tôi nhờ mấy người đưa ông ta về, để ông ta nằm trên giường nghỉ ngơi, còn tôi thì đi bốc ít thuốc rồi mang đến nhà cho ông ta.
Sau khi trưởng thôn cũ được đưa đi, dân làng liền túm tụm lại hỏi tôi không ngớt miệng.
Tôi nói: “Mọi người ai về nhà nấy đi, còn việc trong thôn, tôi tin trưởng thôn cũ sẽ có sắp xếp”.
“Khi nào mọi người đều bình tĩnh lại thì chúng ta bàn bạc sau”.
“Về những chuyện khác, bây giờ tôi không có gì để nói thêm”.
Tôi kéo Trần Kế Tần rời khỏi đây.
Hôm nay xảy ra quá nhiều việc, có thể coi như xả được cơn giận, thế nhưng chính tôi cũng rất mệt mỏi.
Nghĩ lại việc ban nãy, khi ông trưởng thôn bảo dân làng bắt tôi lại, nếu tôi không có sức mạnh, thì chắc chắn tôi đã bị nhốt trong phòng tối rồi.
Còn có chứng cứ là bản ghi âm của Trần Kế Tần và hàng loạt những điểm đáng nghi khi bỏ phiếu, nhờ đó chúng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/toi-la-thay-khai-quang/1751748/chuong-123.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.