“Tới phòng khám đi”, Lâm Ngọc Lam tỏ vẻ thần bí, nói: “Đây không phải là nơi để nói chuyện, để người khác nghe thấy thì không hay, chúng ta tới phòng khám rồi từ từ nói”.
“Còn nữa, cậu phải kê cho tôi ít thuốc nữa”.
Hai cô gái này định giở trò gì vậy? Có gì mà không nói rõ ra được chứ?
Sau khi chúng tôi tới phòng khám, Lâm Ngọc Lam nhìn xung quanh một lượt rồi nói: “Đơn sơ quá, không phải chị Văn Nhã nói sẽ bỏ ra hai trăm nghìn tệ xây phòng khám lớn sao?”
“Sao tới giờ vẫn chưa có động tĩnh gì vậy?”
Lúc trước ông trưởng thôn từng tập hợp mọi người mở cuộc họp, đúng là chị Văn Nhã nói sẽ bỏ ra hai trăm nghìn tệ để xây phòng khám nhưng chị Văn Nhã cũng bỏ ra một triệu tệ sửa đường cho dân, đó mới là chuyện lớn nên chuyện của tôi tạm thời bị trì hoãn, chắc chắn là sẽ xây, chỉ là vấn đề thời gian mà thôi.
Tôi nói: “Chị Văn Nhã đã hứa với người dân thì chắc chắn chị sẽ làm, tới khi phòng khám được xây dựng xong, tôi sẽ trở thành thần y của thôn chúng ta, ha ha..."
Sở Tuyết Tương bèn hỏi: “Tôi nói này, cậu học y thuật ở đâu vậy? Chúng ta cùng nhau lớn lên, đến mặt chữ cậu còn chẳng nhớ hết, thì làm gì có chuyện học y thuật?”
“Bí mật”, tôi cười bí hiểm, không trả lời.
Ba người chúng tôi đi vào phòng ngủ của tôi ở phía sau, Lâm Ngọc Lam đóng cửa lại, hai cô gái ngồi lên bên mép giường.
Tôi rót nước cho họ: “Mau nói
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/toi-la-thay-khai-quang/1751689/chuong-64.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.