Tôi ngủ gà ngủ gật đi về phía thôn, những con đường đã lâu không được sửa chữa đã lộ lên toàn là sỏi đá.
Vừa đi đến cổng làng, tôi thấy một thanh niên mặc quần áo giản dị đang tìm kiếm gì đó, vừa nhìn thấy tôi, anh ta liền chạy đến.
"Trương Sơn Thành, cuối cùng anh cũng về rồi, tôi tìm anh nãy giờ!"
"Tìm tôi sao, có chuyện gì vậy?"
Khuôn mặt của thanh niên này hơi quen, tôi đã từng nhìn thấy cậu ta nhưng chưa từng nói chuyện, cũng chưa từng chào hỏi câu nào.
"Anh đừng hỏi nữa, trước tiên đi theo tới đền thờ của thôn ta đã. Thôn trưởng cùng người của ông Trần đều ở đó!"
"Có chuyện gì vậy?"
"Chẳng phải hôm nay Lôi Đắc Mã đã sàm sỡ Sở Tuyết Tương và Lâm Ngọc Lam đấy sao? Tôi nghe họ nói anh đã cứu họ, bây giờ Lôi Đắc Mã đã bị kéo đến đó. Tôi nghe nói Lâm Ngọc Lam vừa về nhà đã ngay lập tức báo cáo chuyện đó với Trần Mãn Quang. Trần Mãn Quang vô cùng tức giận, Sở Tuyết Tương cũng đã kể với mẹ cô ta rồi. Lần này, Lôi Đắc Mã chết chắc rồi!"
Thanh niên này bắt đầu nói không ngừng, tôi gật đầu và bảo cậu ta về đó trước.
Thật ra, vừa nghe tới tên ông Trần, tôi đã đoán được Lâm Ngọc Lam hẳn là đã nói với bố chồng cô ta chuyện xảy ra hôm nay, e rằng lần này Lôi Đắc Mã chết chắc rồi.
"Ừm, cậu đi trước đi, tôi đem thảo dược vào nhà cất rồi tới đó ngay".
"Được rồi! Anh nhanh lên đó, tôi sẽ nói với trưởng thôn
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/toi-la-thay-khai-quang/1751685/chuong-60.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.