Tôi còn chưa nói gì thì ông trưởng thôn đã tức giận kêu lên: “Lôi Đắc Mã, anh rêu rao bậy bạ gì vậy? Não anh bị úng rồi phải không?”
Lỗi Đắc Mã lớn tiếng nói: “Tôi không rêu rao bậy bạ. Trương Sơn Thành mượn cớ biết chữa bệnh nhưng thực ra là chơi gái. Tối qua nó cũng làm trò đó với Lý Ngọc Liên, còn bị tôi bắt được”.
Đám đông đồng loạt nhìn tôi và Lý Ngọc Liên, bán tín bán nghi. Tôi vô cùng tức giận, chỉ muốn lao lên xé nát cái mồm thối của Lôi Đắc Mã. Còn Lý Ngọc Liên thì mặt đỏ tía tai, chị ấy giận dữ nói: “Lôi Đắc Mã, đồ thối tha!”
“Tôi thối tha à? Ha ha, chưa biết ai thối tha đâu. Sao nào, cô vụng trộm với đàn ông, không dám nhận sao?”, Lôi Đắc Mã chế giễu.
“Anh…Anh ăn nói tầm bậy tầm bạ!”, Lý Ngọc Liên tức giận khiến hai mắt đỏ au.
Đám đông lập tức bàn tán xôn xao.
“Không phải Trương Sơn Thành là thầy khai quang sao? Sao lại làm chuyện bậy bạ với Lý Ngọc Liên thế?”
“Chồng của Lý Ngọc Liên chết đã lâu, cô ấy luôn giữ mình, làm góa phụ, sao lại làm chuyện như vậy chứ?”
“Chưa chắc đâu, đàn bà mà không có đàn ông, chắc chắn sẽ cảm thấy cô đơn”.
“Người phụ nữ cô đơn cũng chỉ có thể tìm người như Trương Sơn Thành thôi, nếu tìm người khác, vợ người ta sẽ ghen mất”.
…
Lý Ngọc Liên tức tới phát khóc, giậm chân nói: “Các người đừng ăn nói linh tinh, Lý Ngọc Liên tôi không phải loại đàn bà đó!”
Tôi ngồi phụp xuống một chiếc
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/toi-la-thay-khai-quang/1751666/chuong-41.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.