Nhìn nửa cái đuôi đen trắng quấn quanh người mặc quân trang kia, tôi dĩ nhiên theo bản năng chậm rãi kéo anh ta lại gần từ giữa những linh thể phát ra ánh sáng trắng nhạt, nhưng trong lòng lại là sông cuộn biển gầm, hoàn toàn không rõ tình huống hiện tại là như thế nào.
Mắt thấy người mặc quân trang bị kéo càng gần, tôi vậy mà lại cảm thấy sợ hãi.
Nếu như kéo tới là một thực thể, vậy có phải thật sự tôi cứ như vậy vừa ngủ một cái đã đến Âm hà rồi hay không?
Nếu như là linh thể, vậy thì tôi đây là đang nằm mơ sao? Hay là nói tôi thật sự có mối liên hệ khó hiểu nào đó với con quái đầu người thân rắn kia?
Mà ban đầu loại đơn phương liên hệ này chỉ có quái đầu người thân rắn mới có thể cảm nhận được, sau khi tôi gặp quái đầu người thân rắn thì chuyển tới trên người tôi?
Tôi là quái người đầu thân rắn, hay là Trương Dương đây?
Hoặc là nói cả hai cái tôi đều không phải?
“Trương Dương! Trương Dương, tỉnh lại đi!”
Đột nhiên trên mặt đau xót thật mạnh, trong lòng tôi chợt tức giận, đuôi rắn ngoắc ngoắc bộ quân phục trên người, muốn ném về phía người trước mặt tát tôi một cái.
“Chị!”
Tôi vung cái đuôi kia lên, trước mắt lập tức tối sầm lại, sau đó gương mặt gầy gò của Tiểu Bạch liền xuất hiện ở trước mặt tôi.
“Trương Dương, cháu tỉnh rồi, nhanh lên đi, hai linh thể mà cháu nói đã được đưa đến đây
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/toi-la-nu-quan-tai/3545053/chuong-409.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.