Tôi nhìn đầu của cụ già dưới chân có thể nhìn ra được lúc chết cụ gia đi vô cùng thanh thản, ngẩn ra nửa giây rồi tôi cắn vỡ đầu lưỡi, nhổ máu xuống chân sau đó: “Khởi!”
Tiếp đó kéo người mặc quân phục ném về phía trước rồi chân tôi tự nhiên nhanh chóng chìm xuống.
“Chị ơi!”
Bên tai tôi truyền tới tiếng gọi non nớt của Tiểu Bạch, sau đó tay nặng trĩu, Tiểu Bạch vậy mà không biết chạy qua đây bằng cách nào, nó kéo tôi lại rồi kêu lên, bốn linh thể từ trong miệng nó bay ra, kéo dài về phía tôi rồi trực tiếp lôi tôi lên.
“Đi thôi!”Tôi nhìn những linh thể bình thường kia vừa kéo tôi đã bị ánh mặt trời chiếu xuống làm cho tản ra ngay lập tức, tôi vội kéo lấy Tiểu Bạch, chân dùng sức nhảy xa ra mấy bước.
Đứng ở nơi không bị lún xuống bên cạnh Sơn Thần, tôi nhìn khuôn mặt dường như không có chuyện gì của ông ấy, trong lòng thực sự không thoải mái.
Đối với Sơn Thần mà nói, rõ ràng chỉ cần đưa tay ra kéo thôi là chúng tôi có thể lập tức lùi về phía sau nhưng ông ấy còn kéo cả tuyết nữ lại không để cho con bé đến cứu chúng tôi, ông ấy là người quá xấu xa hay là quá thờ ơ đây?
“Chị Trương Dương, chị không sao chứ?” Tuyết nữ thấy tôi đang nhìn Sơn Thần, con bé dè dặt nói: “Không phải ông nội không muốn giúp mọi người, cũng là vì vị thái tuế này là một trong những sơn linh nên bọn em không thể làm
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/toi-la-nu-quan-tai/3545019/chuong-375.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.