Tôi cực sửng sốt khi nhìn thấy vết thương trên tay của Sơn Thần, vừa nãy khi chạm vào trong Kiến Mộc cũng không cảm giác có thứ gì mà?
Sao tay của Sơn Thần giống như bị thứ gì cắn vào, bị thương thành như vậy rồi sao?
“A!” Vương Uyển Nhu cũng há hốc mồm, nhìn Kiến Mộc nói: “Vậy là Kiến Mộc không thể vào nữa, tôi còn tưởng là thân thể quỷ linh chẳng bao giờ bị nuốt chửng, đổi thành cô như bây giờ chẳng phải sớm bị nuốt chửng rồi sao?” “Nhưng mà ông ấy?” Tôi nhìn về phía Sơn Thần, chẳng phải nói ông ấy là cục đá sao?
Ai có hứng thú mà đi ăn một tên cục đá vậy?
“Vậy còn Lệ Cổ thì sao?” Tôi hơi phát hoảng một chút, cái tên tiểu tử này bình thường cũng không nghe lời tôi gì mấy nhưng ít nhất cũng giúp tôi không ít chuyện mà?
Hơn nữa điều quan trọng là nó cũng là cổ bản mệnh của tôi mà? Nếu như nó có chuyện gì, thì tôi cũng sẽ bị thương đó!
Bị thương?
Nói đến đây thì đột nhiên tôi thở phào nhẹ nhõm, nhìn về phía Vương Uyển Nhu đang nheo mắt tôi lại cười nói: “Lệ Cổ đang ở cùng với cô đúng không?”
“Ừa!” Vương Uyển Nhu xòe lòng bàn tay ra, bên trên đó là một con bướm đang nheo mắt đang nhìn xung quanh.
Vừa mới nhìn thấy tôi thì vẫy cánh vẫy chân lung tung, một lúc sau thì lại bay lên người tôi, sau đó chẳng động đậy nữa.
“Chuyện gì thế?” Trong tâm tôi thầm kêu vài tiếng Lệ Cổ, mà
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/toi-la-nu-quan-tai/3545015/chuong-371.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.