Vương Uyển Nhu lắc đầu cười khổ với tôi, cô ấy lấy chìa khóa ném cho tôi: “Tôi đi vào bằng của chính, vừa nãy Đinh Lương cũng muốn vào giúp đỡ nhưng lại phát hiện ra không mở được cửa kho lạnh, tìm mấy người nhóm đội trưởng Triển để lấy chìa khóa mà vẫn không mở được, chúng tôi tưởng mấy người khóa cửa lại để thứ gì đó bên trong không thể thoát ra, vì thế họ mới để tôi vào giúp đỡ, không ngờ tới trong phòng này của các người lại toàn là ruồi nhặng!”
Tôi không để ý đến ngữ khí chọc cười của Vương Uyển Nhu, đầu tôi nhanh chóng phân tích trọng điểm từ lời cô ấy nói, cửa kho đông lạnh này dùng chìa khóa cũng không thể mở ra từ bên ngoài được?
“Chị Uyển Nhu.” Trường Sinh hình như cũng kiệt sức, cậu dựa vào tường, răng đánh vào nhau: “Chị không phát hiện ra trong này có gì đó không đúng sao?”
Vương Uyển Nhu ngẩn ra, nhìn ba người chúng tôi run chân xoa tay, lúc này mới phát hiện ra nhiệt độ trong phòng đã xuống cực kỳ thấp.
Cô ấy ra ngoài nhưng gần như chỉ một loáng đã lại quay lại nói với chúng tôi: “Đội trưởng Triển nói nguồn điện trong kho đông lạnh đã bị cắt đứt rồi, theo lý mà nói sẽ không thể làm lạnh nữa mới đúng chứ nhỉ? Hơn nữa nhiệt độ lạnh nhất của kho đông lạnh này cũng chỉ âm mười tám độ, sẽ không lạnh đến thế này!”
“Ha! Chị nhanh nghĩ cách mở của để bọn tôi ra ngoài đi, bảo cục trưởng Cao tìm người đến phá tường
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/toi-la-nu-quan-tai/3544989/chuong-345.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.