Tôi nghe đội trưởng Triển nói những thi thể bình thường đó sau khi được kéo đến
cục cảnh sát thì cục cảnh sát không yên ổn, trong lòng không tin tưởng lắm.
Cửa cục cảnh sát có treo quốc huy, còn đặt cả sư tử đá, lại thêm cảnh sát đều là người có dương khí cực vượng đi tới đi lui trong đó, linh thể bình thường đều tránh đi còn không kịp, đến cả tà thuật như vu cổ ở nơi như cục cảnh sát cũng rất khó thực hiện thành công kia.
Sao kéo những cái xác rõ ràng chúng tôi đã ép hết rận mu từ bên trong ra rồi
quay về mà cục lại không còn bình yên nữa?
Đội trưởng Triển thấy tôi không tin, vội vàng kéo tay áo lên đưa đến trước mặt tôi: “Cô xem đi!”
Lúc đầu tôi nhìn thoáng qua còn không thấy có gì không đúng, nhưng sau khi nghiêng đầu nhìn lại, tôi mới đột nhiên phát hiện ra trên cánh tay đội trưởng Triển có những vết tay thâm đen.
Những vết tay ấy không giống như bị nắm chặt mà thành, nó giống đám đồ có thể đổi hướng nhìn để thấy những hình dạng khác nhau mà bọn trẻ con hay chơi ấy, từ chính diện nhìn thì không có gì nhưng nếu nhìn nghiêng thì sẽ thấy dấu tay đen.
Màu sắc cũng không quá đậm, nó giống như tĩnh mạch yên lặng ở bên dưới lớp da, dấu tay cũng không to, giống như bàn tay thon gọn của thiếu nữ, hơn nữa còn quấn quanh cánh tay thô to của đội trưởng Triển.
Tôi không chắc chắn nên nhìn lại lần
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/toi-la-nu-quan-tai/3544980/chuong-337.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.