Tôi thấy trên người Âm Long toát ra mấy sợi tơ màu đen, đang nghĩ sao Lệ Cổ bỗng chốc hóa kén rồi, thì thấy một con thiêu thân trắng muốt phát sáng từ từ bay lên, khẽ đậu trên đỉnh của Kiến Mộc.
“Xì!”
Kiến Mộc bị cành liễu của Trường Sinh quấn kín, chậm rãi toát ra từng đốm sáng, rồi đều bị thu vào bên trong Kiến Mộc cùng với toàn bộ cành liễu và dây đằng trên người Trường Sinh.
Tôi còn muốn mở miệng gọi Trường Sinh, bông cảm thấy trong người khẽ chấn động, như thể có thứ ấm áp gì đó dung hòa vào trong cơ thể tôi cùng với chồi non kia, từng tia sáng màu vàng lóe lên trước mắt.
“Chị ơi!” Tiểu Bạch khẽ gọi.
Ngay cả cô nàng mập ở ngay bên cạnh cũng ngạc nhiên kêu lên, như thể cô ấy cũng có cảm giác tương tự.
Nhưng cảm giác ấy nháy mắt đã lướt qua, đến khi tôi hoàn hồn lại, Trường Sinh đã mờ mịt nhìn tôi, mà trong tay anh lại một đoạn nhánh tay thô nhỏ cỡ ngón tay.
Nhìn chiếc lá đó như thể được ngắt xuống từ trên một cái cây dại bất kỳ trong núi, bên trên còn có một con thiêu thân trắng muốt đang đậu, trông cực kỳ nguyên thủy.
“Đây là Kiến Mộc hả?” Lão Miêu thấy chúng tôi thu phục thành công, vô cùng ngạc nhiên đi tới, nhìn thoáng qua rồi nói: “Sao lại thế này?”
“Phì!” Đầu bếp Ngụy nhổ toẹt một ngụm nước bọt, trừng mắt với Trường Sinh: “Thằng nhãi này nhặt được của hời rồi!”
“Kiến Mộc nhận chủ mới mọc ra,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/toi-la-nu-quan-tai/3544972/chuong-329.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.