Tôi nhìn đám người ngồi như một phiên tòa hình sự, đứng thẳng lưng ở đó.
Trường Sinh vẫn vẫy vẫy tôi, ý bảo tôi mau quỳ xuống.
Mắt tôi cũng cay cay theo, nếu như sư phụ ở đây, tôi chỉ cần làm nũng là được rồi, bây giờ đến cả Trường Sinh cũng làm khó tôi như vậy.
“Nhóc Dương!” Sư thúc ở đằng sau đẩy eo tôi một cái, khẽ nói: “Lão già này thật sự tức giận rồi, con làm dịu trước đi!”
“Chuyện gì?” Tôi nhìn lão địa chủ đang trừng mắt vểnh râu ở phía đối diện một cách nặng nề, hít vào một hơi nói: “Con đã làm sai điều gì à?”
“Con nhóc không biết sống chết này!” Sư công chợt đứng dậy khỏi ghế, quát to với tôi: “Con còn biết hỏi con đã làm sai điều gì sao, lúc con chạy ra ngoài một mình có nghĩ đến việc sẽ xảy ra chuyện gì đó không?”
Tôi thầm thở dài một hơi, đã nói rồi, nếu như có chuyện gì lúc nãy sư thúc cũng sẽ không dùng lời nói sắc bén với tôi đâu, hóa ra là nói tôi chạy lung tung khắp nơi, thoáng cái tôi đã nắm được ngọn nguồn, tôi đưa con mèo trắng trong túi cho Trường Sinh ôm, nhanh chóng móc ra con sâu ăn xác lấy được từ trên người Tịnh Trần cầm trên tay, sau đó giũ tấm vải đỏ che trời được kết thành bao vải trong tay ra, nói với sư công: “Tuy con chạy nhưng lại thu thập được rất nhiều đó!”
“Con còn mạnh miệng, tốt tính như tên Hắc vậy!” Sắc mặt sư công vẫn đen kịt, chỉ về đằng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/toi-la-nu-quan-tai/3544960/chuong-317.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.