🔔 Tham gia cộng đồng đọc truyện online trên Telegram:  https://t.me/+_tC4EYqfkw83NTE1
Chương trước
Chương sau

Tôi nhận lấy miếng ngọc bội màu xám từ trong tay Chu Lượng, khi cầm lấy đã không còn chút độ ấm nào, ngược lại còn có cảm giác sởn gai ốc.



“Sau khi tôi trở về vào ngày hôm đó, tôi đã bị sốt cả đêm và mơ thấy những giấc mơ kỳ lạ. Tất cả đều là … tất cả đều là…” Chu Lượng lại bắt đầu lên cơn sốt khi nói, nghiến răng nói: “Tất cả đều là loại giấc mơ đó, trong giấc mơ cứ luôn có người cười to ha ha với tôi, ngực nóng như lửa đốt, sáng hôm sau khi tôi tỉnh dậy thì phát hiện miếng ngọc bội đã thành như thế này!”



“Không có chuyện gì là tốt rồi” Tôi xoa xoa ngọc bội trong tay, đoán người cười to với Chu Lượng có lẽ chính là tượng Phật đã được khai quang trên ngọc bội, liền nói với cậu ta: “Ngọc này hiện tại đã không có tác dụng rồi, cậu để nó ở chỗ tôi đi”



“Ừ!” Chu Lượng gật đầu, chỉ vào ngọc bội nói: “Thật ra tôi cũng đoán được, nhưng tôi từ nhỏ đã quen đeo, không muốn để nó rời khỏi người! “



“Con mẹ nó” Chu Tiêu đột nhiên từ trên ghế sô pha đứng lên, nhấc chân hướng đi phía sân sau: “Người nhà họ Lư cũng quá bất cẩn rồi, còn có ý định đánh lên người con trai tôi”



Tôi nhìn Chu Tiêu, ông ta nãy vừa cười con trai mình có thể được một phú bà giàu có nhìn trúng, nhưng bây giờ ông ta lại tức giận vì con trai của mình.



“Bố” Chu Lượng vẫn ngồi bất động, hướng ông Chu quát

Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/toi-la-nu-quan-tai/3544946/chuong-307.html

Chương trước
Chương sau
Nghe truyện Tôi là Nữ Quan Tài
Chương 307: Cổ Vương
Website đọc truyện online chất lượng hàng đầu việt nam, với nhiều truyện tiên hiệp, truyện kiếm hiệp, truyện ngôn tình, truyện teen, truyện đô thị được tác giả và dịch giả chọn lọc và đăng tải.
Liên hệ về bản quyền/quảng cáo: [email protected]

Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư

Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.