Tôi nghe đầu bếp Ngụy nói chúng tôi ngồi trong mộ của ông ấy ăn mì, miếng mì trong miệng đột nhiên nuốt không trôi nữa.
Quả nhiên mùi hương thơm đến kỳ quái với thứ gì đó quá mức ân cần thì chẳng có gì là tốt cả, lần trước ở cầu Tam Nhãn nhà họ Lư, người ta đã đút đến tận miệng rồi, mùi cũng thơm lắm rồi nhưng lại là máu thịt do cơ thể người hóa ra, mì lần này không biết có phải là do từng thớ thịt của đầu bếp Ngụy tạo thành hay không đây.
“Ọe!” Lúc này sư thúc lấy tay móc họng, hé miệng phát ra tiếng nôn khan nhưng không nôn ra được gì.
“Ha! Dọa anh rồi à!” Đầu bếp Ngụy cười ha ha với sư thúc, chỉ vào bát mì rồi nói với tôi và Trường Sinh: “Tôi không dọa ông ấy, mì này là của hai người nhưng anh ấy giành ăn mà!”
Tôi nhìn điệu cười xấu xa của đầu bếp Ngụy, bưng bát lên đổ hết mì và nước canh còn dư lại trong bát vào miệng, nuốt ực một cái rồi nói: “Sao ông lại chết rồi!”
Nếu như không phải sau khi xuống đâu đầu bếp Ngụy cứ ân cần bảo bọn tôi ăn mì như thế, nói không chừng tôi chẳng thể nhìn ra nơi chúng tôi đang đứng lại là một phần mộ.
Một căn phòng bên dưới tùng bách, không phải mộ thì là gì nữa?
Hơn nữa đầu bếp Ngụy còn không ngừng bảo chúng tôi ăn mì, còn không hề nghi ngờ gì khi chúng tôi đến đây nhưng bực hơn là con Âm Long này rõ ràng là biết
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/toi-la-nu-quan-tai/3544939/chuong-300.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.