Cô Sáu nghe thấy tiếng la hét của người dân làng, quay lại nhìn tôi,sau đó baf ta đưa tay ra và bị dân làng kéo lên.
Lúc này, những dân làng vừa nãy nhìn chằm chằm chúng tôi cũng không còn nhìn chúng tôi với ánh mắt kỳ lạ nữa, mọi người đều vui mừng reo hò nhìn nước hồ từ đááy hồ từ khúc cua quẹo từ từ chảy ra, có vẻ nguồn nước này rất quan trọng với họ.
Cô Sáu vừa được vài dân làng cao tuổi ôm lấy vừa bước đi trêntrên con đường giữa tiếng reo hò của mọi người.
Còn tôi bị bỏ lại trong vũng bùn dưới đáy hồ, tôi nhìn bàn tay vẫn còn chảy máu của mình, thầm nghĩ chuyện gì đang xảy ra?
Nước trong hồ ngấm xuống đất vốn đã khó hiểu, bây giờ nước chảy ngược ra lại càng khó hiểu hơn, tôi rõ ràng cảm giác Hắc Xà đụng phải nước gì đó nước mới chảy ra dữ dội như vậy, sau đó chúng tôi ra ngoài rồi.
Nước chảy ngược dòng vốn rất khó, nhưng sao mọi người trong thôn vây quanh giống như đang xem chuyện vui vậy?
“Lên đây đi!” Sư công nhìn tôi với ánh mắt nặng nề, nói.
Lúc này, khuôn mặt Ngụy Yến cũng tràn đẩy vẻ ngạc nhiên, nhưng Tiểu Bạch lại thấy không có gì đặc biệt, nó vươn bàn tay mập mạp muốn kéo tôi đi.
“Cô Sáu muốn mọi người cùng chúng tôi đi về thôn!” Vốn nghĩ rằng chỉ có chúng tôi bờ hồ, không ngờ có một ông cụ khoảng sáu mươi tuổi đứng trên bờ hồ nhìn chúng tôi từ xa, ông cụ không không
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/toi-la-nu-quan-tai/3544920/chuong-281.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.