Tôi nghe Lục Cô ở đằng trước lại bắt đầu ngâm nga giai điệu quen thuộc đó, trong cũng giật mình không thôi, đợi đến khi tôi kịp phản ứng thì Tiểu Bạch đã chạy chân trần rẽ qua khúc cua và biến mất rồi!
“Trương Dương!” Trong giọng nói của Ngụy Yến cũng tràn ngập vẻ kinh hãi, cô ấy trợn mắt nhìn tôi rồi nói: “Giai điệu này?”
“Đệch mợ, người trong cái thôn này thật mẹ nó kỳ quái!” Từ sau khi nhìn thấy những thôn dân này, lão Miêu chửi tục giống như lúc nước sông được khơi thông, câu nào cũng bắt đầu bằng lời chửi thô tục.
Tôi liếc nhìn sư công đang thâm trầm nhìn dấu chân dưới đất, sau đó kéo Ngụy Yến chạy lên phía trên.
Dù sao thì Lục Cô này cũng nhìn thấy điều khác biệt của chúng tôi thông qua một câu nói của Tiểu Bạch, rõ ràng người ta còn bảo chúng tôi đi theo xem đấy, chúng tôi cần gì phải làm màu chứ!
Tôi rẽ vào khúc ngoặt rồi chạy lên trước, chỉ thấy Tiểu Bạch đã bước chân nhỏ đi nhanh theo sau Lục Cô, cái đầu nhỏ cũng ngẩng lên nhìn bà ấy, trong hai mắt tràn ngập vẻ kích động. Nhưng Lục Cô lại giống như không nhìn thấy cậu bé, vẫn lớn tiếng ngâm nga khúc điệu kia như trước, bước chân lên đằng trước trông có vẻ chậm chạp nhưng lại hết sức vững vàng.
Tôi thấy lúc này bà ấy ngược lại giả vờ thần bí, bèn vươn tay ra dắt Tiểu Bạch, để tránh người này giống như tên nhà quê, ngửa đầu, chỉ thiếu mỗi miệng chảy nước miếng nhìn người
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/toi-la-nu-quan-tai/3544918/chuong-279.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.