Tôi giẫm lên con sâu dinh dớp và theo nó bò đến cái cây thực vật huỳnh quang lớn kia, gần như muốn khóc trong lòng.
Tôi hận quỷ sai Vương Uyển Nhu này muốn chết, cô ấy nói mình đi dò đường, thế mà cô ấy lại chẳng để lộ một chút thông tin gì về sự nguy hiểm to lớn bên cạnh này đây, hại tôi trực tiếp nằm dí trên con sâu này như vậy.
“Phù!”
Mắt thấy ở nơi xa, lão Miêu lại chợt nhào lên khỏi mặt nước thở hổn hển một hơi, sau đó lại bị dây leo kéo trở về.
Loại cảm giác dây dưa giữa sống và chết này thật sự không hề dễ chịu, vừa rồi tôi thử vài lần đã cảm thấy phổi nở căng đau nhức.
“Rộp! Rộp!”
Thế mà con sâu dính dớp kia lại chẳng hề có một chút cảm giác nào đối với một con người to lớn đang đứng trên người nó là tôi đây, đưa đầu nhọn nhai cắn cái lá thực vật to lớn kia.
Tôi luống cuống tay chân, muốn leo xuống khỏi người con sâu này, nhưng thử mấy lần, xém chút cả đế giày cũng đều bị dính mất, lại chỉ có thể nhấc lên được một chút xíu!
Đầu tôi chợt lóe lên, có nên dùng Chưởng Tâm Lôi không? Động tĩnh quá lớn, chỉ sợ tôi dùng ở đây một lát, chẳng khác nào như đang đốt pháo báo cho tất cả mọi người trên dòng sông Âm biết chúng tôi đang ở dưới này.
Những chiêu thuật khác à?
Dường như chẳng có bao nhiêu tác dụng đối với một con sâu gần như không gây hại
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/toi-la-nu-quan-tai/3544904/chuong-265.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.