Trường Sinh nghe Nguyên Thần Tịch hỏi, lắc đầu nói: “Không phải! Sau khi tỉnh lại từ trong mộng, đột nhiên tôi biết được những bài vị ấy là đồ vật rất quan trọng giống cũng như mọi người đều biết tiền quan trọng ấy.
Thôi được rồi!
Đột nhiên tôi có chút cam chịu, xem ra chuyện này cũng là một loại giống như thôi miên tinh thần ấy, nó như là một sự hiểu biết đã thâm căn cố đế, căn bản chẳng có tại sao cả!
“Vậy sao Liễu Oa Tử lại nói cậu sắp chết rồi?” Trong đầu tôi đột nhiên lóe lên, tôi hỏi Trường Sinh.
“Có lẽ vì đó là quỷ!” Nàng mập vừa nghĩ tới Liễu Oa Tử đã nghiến răng ken két, oán hận nói: “Đồ đệ của Điền Đại Thu sao có thể là người tốt được, ban đầu, lúc ở trong động cổ, sao lại không gi ết chết cậu ta luôn đi.”
“Điền Đại Thu để lại đường lui cho cậu ta!” Sắc mặt Nguyên Thần Tịch trầm xuống, quay đầu nhìn tôi rồi nói: “Trương Dương, lúc đầu có phải cô có đi qua nhà Liễu Oa Tử không?”
“Ừm!” Tôi đáp một tiếng, đột nhiên nhớ ra năm đó Điền Đại Thu vẫn luôn bảo vệ Liễu Oa Tử, xem ra không phải vì Liễu Oa Tử này đáng thương nên mới được Điền Đại Thu tìm được.
“Có phải thôn Đại Tùng không?” Nguyên Thần Tịch nghĩ một hồi, đột nhiên nhìn chúng tôi rồi nói: “Có phải ở đó có một cây tùng cổ nghìn năm tuổi không?”
Tôi không rõ tại sao chỉ trong chốc lát mà Nguyên Thần Tịch đã hỏi đến vấn đề này
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/toi-la-nu-quan-tai/3544874/chuong-235.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.