Tôi vừa bước ra khỏi hốc cây thì đỉnh đầu đã bị một khẩu súng chặn lại.
Tôi không khỏi âm thầm thở dài một hơi. Tôi chầm chậm ngước lên, chỉ thấy đồng chí thượng tá đang cầm một khẩu súng lục nhỏ màu đen cười lạnh nhìn tôi. Thấy tôi đã ngẩng đầu lên thì ông ta liền cầm khẩu súng chặt hơn chút, đè đến mức đỉnh đầu tôi phát đau.
Trong lòng tôi chửi thầm có cần phải đến mức này không. Quỷ ở trong hốc cây ghê gớm như vậy còn chưa hại chết được tôi, vừa nghĩ thoát được một kiếp lại bị vệ sĩ nhân dân chặn đầu, hơn nữa còn là thượng tá!
“Đi vào!” thượng tá lạnh lùng hét một tiếng, gõ mạnh một cái về phía đầu tôi.
Vốn tôi chỉ mới trồi nửa cái đầu nhưng cú này cũng đủ làm tôi hoa cả mắt. Tôi đành giả vờ nhún vai lùi bước, miệng giả vờ hít một hơi thật sâu vì bị ăn đau để cho tên nhóc Âm Long có thể nghe thấy lời cầu cứu rồi quay lại cắn chết tên này!
Thượng tá đó cười lạnh nhìn tôi: “Cô nghĩ còn quái trùng kia nhanh hay tôi bóp cò nhanh hơn? Các người nghĩ đây là thời đại nào rồi mà chỉ cần một lá bùa, một câu chú của các người đã vô địch thiên hạ! Bây giờ đã là thời đại kỹ thuật rồi!”
Nói rồi lại đá tôi ngã xuống đất, chĩa khẩu súng lúc trong tay vào trán tôi: “Nếu cô đã tìm được đến đây thì làm phân bón cho Nhã Thanh luôn đi, dùng chẳng bao lâu thì cô ấy sẽ được hồi
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/toi-la-nu-quan-tai/3342980/chuong-71.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.