Thấy miệng Chu Tiêu cứ va cạch cạch vào nhau, mắt tôi chợt tập trung lại, nhưng lại phát hiện ngoại trừ việc run rẩy dữ dội thì hắn không tiếp tục có thay đổi gì nữa. Bức tượng màu xanh nhập vào bên trong cơ thể hắn cũng không có dấu hiệu muốn chui ra. Vậy lần này là gì? Nghiến răng à?
“Cạch! Cạch! Cạch!”
Ngay lúc này, răng của Chu Tiêu càng nghiến dữ dội hơn nữa, cả người gần như run lên.
“Mau! Giữ chặt miệng anh ta lại, nếu không lát nữa anh ta cắn trúng lưỡi thì tiêu đấy!” Sư phụ vội vã lên tiếng, tay đẩy mạnh tôi về phía trước.
Tôi vội vàng gọi sư thúc, muốn ông ấy ôm chặt lấy Chu Tiêu, tôi xé khăn quàng cổ trên cổ bà Lư định nhét vào miệng hắn.
Nhưng trong lúc sư thúc ôm chặt lấy Chu Tiêu thì Chu Tiêu đột nhiên bật cười hì hì. Âm thanh đó lúc lọt vào tai mọi người, không biết phải hình dung thế nào, chỉ là cảm thấy đáng sợ khủng khiếp.
Trong một năm nay, tôi cũng xem như đã thấy qua nhiều cảnh đời rồi, thế mà tiếng cười đó của Chu Tiêu cũng khiến cho tôi sững sờ, bàn tay cầm chiếc khăn quàng cổ không biết có nên tiến tới hay không. Lúc này trông hắn như vậy chắc sẽ không cắn vào lưỡi nữa đâu nhỉ.
Trong lúc tôi đang suy nghĩ thì hai cánh tay của Chu Tiêu đó vùng mạnh ra, đẩy sư thúc lui về phía sau, hai tay đưa lên trên, há mồm cắn vào tay của mình.
“Nhanh lên!” Hai mắt tôi quýnh lên, cả
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/toi-la-nu-quan-tai/3342660/chuong-45.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.