“Ngồi đi!” Đột nhiên cả người tôi ớn lạnh, một giọng nói khàn như cánh cửa sắt đã rỉ sét bị đóng lại vang lên.
Tôi vội quay đầu lại, trong góc của gian nhà giữa chính, tôi thấy một bà lão với mái tóc hoa râm và khuôn mặt lôm đốm đang ngồi khoanh chân trên tấm đệm rơm, bà ta đang nhìn chằm chằm vào tôi bằng đôi mắt mang theo ánh sáng lạnh lẽo mà gần như đã sắp mù rồi.
“Bà đồng?” Tôi cẩn thận hỏi bà ta.
Sư phụ cốc đầu tôi một cái mạnh, quát lên: “Gọi tiền bối!”
Tôi “dạ”, nhìn sư phụ, không biết sao tự nhiên ông lại lên cơn như vậy. Xoa đầu nhìn gian phòng chính, những đường tơ đen đó vây chặt lấy cậu bé như thể đang có sự sống.
Trên miếu thờ thần trước gian nhà chính có đặt một thăng gạo, bên trong thăng gạo có cắm hai cây hương.
“Con nhóc có đôi mắt lợi hại đấy, có thể nhìn thấy đúng không?” Bà đồng đó vẫn nhìn tôi chằm chằm, không nhanh không chậm nói.
Lòng thầm hiểu điều bà ta hỏi là gì, tôi vốn không muốn trả lời, nhưng không biết tại sao khi nhìn vào đôi mắt của bà ta, tôi lại bất giác gật đầu.
“Cô bé sinh vào giữa tháng bảy sao?” Bà đồng đó lại khàn giọng nói.
Trong lòng tôi hơi rối bời, nhưng đầu óc vẫn lơ mơ gập đầu nói: “Dạ! Cháu sinh ra từ quan tài sinh vào giữa tháng bảy, mẹ của cháu…”
Sư phụ đột nhiên cong tay gõ vào trán tôi, hai tay dùng chưởng phong thổi tắt hai cây
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/toi-la-nu-quan-tai/3342653/chuong-38.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.