Chung Liên đoán không sai, thuật sĩ đã ếm bà An chỉ ở cách nhà bà hơn hai mươi cây số về hướng Nam thành phố.
Khi Thiên Du lái xe chưa tới sáu mươi phút liền đến một con phố vắng vẻ, cô ra hiệu cho cậu dừng xe lại.
"Chính là nơi này." Chung Liên nhìn vào con hẻm sâu hút, không chút ánh sáng.
"Lão đại, chúng ta nên làm gì?" Thiên Du nhỏ giọng hỏi.
"Cậu ở đây chờ, tuyệt đối không được vào trong."
Thiên Du hơi hụt hẫng, vẫn muốn đấu tranh vì quyền lợi của mình: "Tôi không thể vào trợ giúp sao, tôi còn có ngọc bội mà."
Chung Liên lắc đầu: "Không được, thân thể cậu hiện tại vẫn chưa điều dưỡng xong, tiến vào chỉ có hại mà không có lợi. Nghe lời, bằng không tôi không chịu trách nhiệm."
"Được rồi, chờ thì chờ."
Chung Liên mở cửa xe, thoăn thoắt tiến vào con hẻm. Đây là một khu dân cư cũ đang tháo dỡ, chỉ có lác đác vài căn nhà, còn lại đều là nền trống đang chờ quy hoạch mới. Chung Liên đi được ba trăm mét thì nhìn thấy một ngôi nhà cấp bốn tối tăm, xung quanh âm khí ngùn ngụt trào ra, nhiệt độ đột ngột giảm mạnh khiến người ta rợn người, cô hít một hơi, cảm thấy thực dễ chịu và tự tại. Lâu rồi không được sống trong không gian u ám như thế.
Chú Út vẫn thường dạy thiên ngoại hữu thiên, nhân ngoại hữu nhân. Thế giới bên ngoài rộng lớn, cao thủ nhiều vô số, không được tự mãn và xem thường người khác kẻo mất mạng như
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/toi-la-nguoi-luong-thien/3276028/chuong-17.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.