Thấy Chung Liên mở mắt ra, Thiên Du dồn dập hỏi: "Lão đại, thế nào rồi, dì An có bị trúng tà không? Có thể trị không?"
Ngay cả bà An cũng thấp thỏm hỏi: "Chung... Đại sư, tình trạng của tôi như thế nào?"
"Dì không cần uống thuốc nữa, có uống cũng không hết đâu. Dì bị trúng nguyền rủa chứ không phải mắc bệnh."
Phương Linh bán tín bán nghi, cầm chặt tay của mẹ. Bà An thì đã hoàn toàn tin tưởng. Bà rõ hơn ai hết "bệnh" của mình nó quái lạ cỡ nào, ban ngày thì chẳng có biểu hiện gì, cứ đêm đến cả người lại rợn tóc gáy, thân thể mệt mỏi, tâm trạng thì bồn chồn bất an.
Thiên Du nghe thế không nhịn được hưng phấn, dù đã cố gắng che giấu rất tốt: "Lão đại, nguyền rủa là gì vậy?" Nghe có vẻ rất nguy hiểm nha.
"Nguyền rủa là một loại tà thuật, thông qua một vật môi giới để ám lên con người với mục đích làm tổn hại đối phương. Có loại nguyền rủa khiến người ta tâm thần bất an, đau khổ buồn bả mà sinh bệnh, cũng có loại khiến người ta chết."
Thiên Du sờ cánh tay nổi đầy gai ốc của mình, tiếp tục hỏi: "Vậy dì An bị loại nào?"
Chung liên nhìn được sự khẩn trương trong mắt bà An, trong lòng lại là một mảnh phẳng lặng, thản nhiên nói: "Là loại sau, có người muốn mạng của dì."
Bộ dạng bình tĩnh của cô trong mắt người khác cũng có vài phần phong thái của một thế ngoại cao nhân. Thiên Du trong lòng sùng bái không thôi. Đây rõ ràng là pháp lực cao cường, trong lòng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/toi-la-nguoi-luong-thien/106180/chuong-15.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.