Thấy nữ quỷ có ý định tấn công mình, Chung Liên cũng không hoảng sợ tránh né, cô đứng yên tại chỗ, giơ tay lên bắt được khuôn mặt nhầy nhụa máu me của cô ta.
Nữ quỷ kinh ngạc trừng to mắt, tại sao một người sống lại có thể bắt được cô ta? Lẽ nào đây cũng là đồng loại?
"Nhìn nhìn cái gì, tôi đây chỉ ăn ác quỷ, cô động vào tôi đi tôi liền có cớ ăn cô."
Nữ quỷ dù là thần trí mơ hồ, nhưng cũng hiểu được nguyên tắc mền nắn rắn buông, lập tức rụt người lại tránh khỏi Chung Liên, huống hồ cô ta dù là lệ quỷ, nhưng cũng chưa từng hại người.
Thấy nữ quỷ đã an tỉnh lại, Chung Liên hỏi: "Cô là ai, lúc rảnh rỗi cô thường hay nhảy lầu lắm hả?"
Nghe nhắc đến hai từ "nhảy lầu" nữ quỷ như được bật công tắc, cô quay đầu trở lại lan can và có ý định chơi thêm một vòng nữa.
Chung Liên thấy thế, dán một lá bùa thanh minh lên đỉnh đầu cô ta, miệng lẩm nhẩm chú ngữ, chỉ trong giây lát lá bùa bốc cháy. Vẻ ngoài nữ quỷ lập tức thay đổi với tốc độ có thể nhìn thấy bằng mắt thường. Vết thương trên đầu dần biến mất, tóc tai vén gọn ghẽ ra sau đầu, gương mặt ngây dại mơ hồ cũng dần lấy lại thần trí, hé ra ngũ quan thanh tú dễ nhìn.
"Cám ơn ân nhân đã giúp đỡ." Tú Tú cúi người bày tỏ sự biết ơn cô gái trẻ trước mặt mình.
Nữ quỷ sau khi tỉnh táo, rốt cuộc cũng nhớ được thân thế của mình. Hai mươi năm trước, cô
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/toi-la-nguoi-luong-thien/106170/chuong-5.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.