Chiếc xe khách 50 chỗ đã rất cũ kĩ, trên xe cũng bốc mùi khó ngửi, do đây là một vùng núi khá hẻo lánh nên chỉ có mười mấy hành khách. Ngồi phía trước cô là hai người phụ nữ trung niên, cả hai từ khi lên xe đến giờ vẫn huyên thuyên không ngừng miệng.
"Chị biết chuyện gì chưa, đoạn đèo phía trước hôm qua lại xảy ra tai nạn nghiêm trọng, mười lăm hành khách trên xe nghe đâu là..." Cô không nói tiếp mà làm hành động đưa tay cắt ngang cổ.
Người phụ nữ bên cạnh hoảng hốt: "Thật à, em đừng dọa chị."
"Em nói dối chị làm gì, đêm qua trên mạng đưa tin ầm lên kia kìa. Nếu không phải con gái em dưới thành phố đi công tác đột xuất không có ai giữ cháu thì em cũng không dám đi xe lúc này."
"Nam mô a di đà phật, đoạn đèo đó thực sự có huông em ạ, tính luôn cái em nói thì tháng này đã là ba vụ rồi đó."
"Lúc sáng trước khi ra khỏi nhà em đã khấn rất kỹ rồi, hy vọng là một đường bình an. Nghe đâu xã mình định quyên góp tiền xây cái am nhỏ ngay đoạn đèo để thờ cúng."
"Ôi chao, có thờ có thiêng, có kiêng có lành. Xong công việc chị trở về cũng góp ít tiền vào để xây am, chứ để đi xe mà hồi hộp thế này chịu sao nổi."
Chung Liên hoàn toàn không để tâm đến lời nói của mọi người xung quanh, cô mãi mê ngắm nghía khung cảnh bên đường, tràn đầy hứng thú. Cô từng suy nghĩ rất nhiều về cuộc sống của những người ở thành phố
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/toi-la-nguoi-luong-thien/106167/chuong-2.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.