Sau khi đọc hết tư liệu, Felix bèn chào tạm biệt giáo sư McGonagall.
Trên đường trở về, hắn ghé qua Hẻm Xéo và mua hai bộ sách Cổ ngữ Runes từ năm lớp 3 đến năm lớp 7 tại hiệu sách Phú Quý và Cơ Hàn. Một bộ hoàn toàn mới toanh, bộ kia lại chính là “một món bảo bối” mà hắn đã dành nhiều thời gian để lựa chọn kỹ lưỡng từ đống sách cũ.
Bản sách giáo khoa cũ này xuất phát từ bốn người học sinh xuất sắc từng sử dụng khi xưa. Tuy chữ viết khác nhau nhưng ghi chép rất cặn kẽ; hắn cảm thấy mình có thể tham khảo, kể như nghiên cứu tìm hiểu một cách sâu sắc hơn.
Ngày hôm sau, Felix bắt đầu bước vào khâu soạn giáo áo với tâm trạng đầy sự hứng khởi và căng thẳng. Đầu tiên, hắn xem qua sách giáo khoa, để rồi nhận ra nó... đơn giản đến mức bất ngờ!
Giáo sư Babbling quả thực xứng đáng là một chuyên gia về Cổ ngữ Runes, và các sách giáo khoa được bà lựa chọn rất đặc sắc: Nội dung sách chủ yếu dựa trên các quan điểm chủ đạo hiện nay nhưng đồng thời xen kẽ với một tỷ lệ thực dụng nhất định của các bản Cổ ngữ Runes.
Quan điểm chủ đạo hiện nay là: Cổ ngữ Runes là một dạng chữ viết thời cổ đại, được các phù thủy cổ xưa sử dụng để ghi chép lại các phép thuật. Ở điểm này, trách nhiệm của các nhà nghiên cứu hiện đại chính là phiên dịch các bản thảo Cổ ngữ Runes còn sót lại kia.
Đây chỉ là một phần của sự thật. Trên thực tế, mặc
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/toi-la-giao-su-co-ngu-runes-tai-hogwarts/1204241/chuong-7.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.