Bọn họ nói rắng chắc chắn chúng tôi sẽ bị giam ở đây khá lâu nhưng mỗi tuần bọn họ sẽ cho chúng tôi đi mua sắm một lần. Tôi hỏi:
“Thế chúng ta ra ngoài bằng cách nào? Trong này có đến hàng trăm người, người ta quản thế nào được”.
Bọn họ nói:
“Chúng có cách riêng của chúng”.
Rồi họ hỏi tôi:
“Mày có mang theo quần áo gì không hả? Để khi ra ngoài còn có cái mà mặc cho tươm tất. Nếu không thì có thể thông báo cán bộ quản lý họ sẽ mua cho mày”.
Suốt thời gian bị giam trong nhà tù đó, chúng tôi rất vui vẻ, không hề cảm thấy chán nản hay mệt mỏi, chỉ có mỗi một việc là chờ ngày về nước.
Nhà tù này có một phòng lớn chung và nhiều phòng ngủ nhỏ. Phạm nhân trong này đều là nữ, đến từ nhiều nước khác nhau nhưng đều bị bắt vì bán dâm. Phía tầng bên trên phòng ngủ của chúng tôi là nơi giam giữ các phạm nhân nam cũng đến từ nhiều nước. Buổi sáng, người ta sẽ đem thức ăn đến đặt trước cửa phòng ngủ từng người. Thông thường, bữa sáng sẽ có bánh mì, cà phê, trà, sữa, trứng ốp và hoa quả. Bữa trưa sẽ chỉ là những món ăn nhẹ, ăn xong đã thấy đói. Tuy nhiên gần như ngày nào cũng có nhân viên từ đại sứ quán Thái Lan và học sinh, sinh viên đang học tập ở Nhật Bản làm đồ ăn mang vào cho chúng tôi. Bữa tối bao gồm các loại đồ ăn mặn như cơm, thịt gà rán, thịt lợn và còn có cả thuốc
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/toi-la-e-ri/2209398/chuong-33.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.