Hôm đó, thời tiết rất lạnh, lại có tuyết rơi rất dày. Chúng tôi lập mưu, xin bọn chúng vào nhà vệ sinh để tìm xem có chỗ nào có thể trốn ra ngoài được không. Nhưng bọn chúng ép cả bốn đứa chúng tôi phải vào nhà vệ sinh một lượt. Bọn tôi thầm nghĩ vậy cũng tốt, chúng tôi càng có cơ hội chạy trốn cùng nhau. Nhưng khi đã vào đến nhà vệ sinh, chúng tôi thất vọng nhận ra không có đường nào có thể chạy thoát đành ngậm ngùi nghĩ cách khác. Thời gian trôi qua được khoảng một tiếng, chúng tôi đã phát hiện ra lối có thể thoát khỏi căn phòng đang bị nhốt. Căn phòng này có một cái cửa sổ bằng kính giống loại kính chớp. Chúng tôi kéo từng tấm kính ra cho đến khi hở hẳn một khoảng trống đủ để người chui lọt qua được. Tôi nói với mọi người rằng, không nên mang gì theo ngoài tiền và hộ chiếu. Không cân phải tiếc bất cứ thứ gì, vứt hết đi nếu không chúng ta sẽ không thể trốn thoát. Mọi người đều làm theo lời tôi nói. Chúng tôi chui ra ngoài bằng cách trèo qua cái cửa sổ đó. Nó không cao lắm nên cũng không phải mất quá nhiều sức để trèo. Ra đến bên ngoài, chúng tôi nhận thấy đằng sau ngôi nhà là một khu vườn trồng rau. Mặt đất rất ẩm ướt. Chúng tôi phải lội qua lớp bùn nhầy nhụa, dính như keo mới có thể ra được đến đường cái để vẫy xe. Lúc đó tôi cảm thấy rất hồi hộp, lo sợ sẽ bị bọn chúng bắt lại. Nếu bị bắt, rất có thể bọn chúng sẽ không
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/toi-la-e-ri/2209379/chuong-22.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.