3 chúng tôi nhìn xung quanh, tiếng nói vừa rồi phát ra từ đâu... Một cảm giác lành lạnh chạy dọc sống lưng, tiếng nói đó phát ra từ chiếc balo của tôi:
- Hé hé... Đạo sĩ thối... Mày quên tao nhanh thế sao...?
Sư tỷ và sư muội từ từ lùi ra xa chiếc balo... còn tôi bước từng bước nhẹ nhàng tiến về chiếc balo, thật chậm rãi tôi từ từ mở nó ra... Một khuôn mặt xinh đẹp hiện ra trong chiếc gương bát quái... từ từ khuôn mặt đó trắng bệch, hai dòng máu đỏ chảy ra từ hai khóe mắt trắng dã và nụ cười ngoác đến tận mang tai...
Đích thị là ẻm... ma nữ ở ngôi nhà hoang trong nghĩa địa làng chài, bao lâu nay do bận việc học đạo và nghĩ cách đấu với thần trùng mà quên mất việc xử lý ẻm ma nữ này!
Đã định tối đó về khách sạn sẽ từ từ hấp em ấy mà thế quái nào tôi lại quên khuấy đi mất nhưng trong cái rủi cũng có cái may vì biết đâu ẻm biết được huyền cơ trong căn nhà này.
Tôi mỉm cười nhìn vào trong gương:
- Làm sao có thể quên giai nhân được, hình như ta nhớ chúng ta có lời thề ước trước bàn thờ của nàng mà...!
Ẻm không màng đến lời nói đùa của tôi, khuôn mặt ẻm quay về dạng xinh đẹp, cất giọng nói nhẹ nhàng tình cảm:
- Hình như là ngươi đang muốn biết bí ẩn trong căn nhà này thì phải.... hay là chúng ta lại lập lời thề ước đi...!
Tôi mỉm cười với ẻm ma nữ, giọng nói tình
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/toi-la-dao-si/1999601/quyen-3-chuong-3.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.