*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.
- Lời chú em nói có thật không...?
Giọng điệu gã có vẻ hoang mang, Tôi im lặng gật đầu như xác nhận lời mình vừa nói là sự thật. Gã trọc đầu nắm chặt tay tôi, khuôn mặt hắn từ từ thay đổi thái độ từ bặm trợn chuyển dần sang cảm thán đau khổ, miệng hắn run run lên tiếng:
- Chú e.. à không thầy...! Xin thầy ra tay làm phước cứu giùm tôi thoát khỏi vong ám, tránh khỏi vận rủi...! Tốn bao nhiêu tiền tôi cũng xin trả ạ!
Tôi cau có đau đớn:
- Ái ái! Cái tay nắm chặt quá... đau thầy! Thả ra rồi có gì từ từ nói!
Gã rụt tay lại gãi đầu cười xòa, tôi nhìn hắn rồi cười mỉm:
- Tiền nó chỉ là phụ thôi, quan trọng anh phải biết hành thiện tích đức, vừa nãy chỉ là va chạm nhẹ có gì "trước lạ sau quen" mọi người đừng tính toán với nhau! Chuyện của anh chắc chắn em sẽ giúp, nhưng hiện tại em đang có công chuyện có gì lưu số liên lạc khi nào xong việc thì em sẽ qua nhà anh!
Gã ngơ người giữ lấy vai tôi, điệu bộ nắm chặt không buông:
- Không được! Thầy phải giúp tôi giải quyết chuyện này luôn và ngay! Lỡ mai cái vong ám ấy, nó nổi hứng thích là kéo tôi đi luôn thì làm sao?
Sớm ngày nào tốt ngày đấy!
Nếu cứ mãi cò quay giữa đường thế này cũng không phải là
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/toi-la-dao-si/1999585/quyen-3-chuong-11.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.