Người nắm lấy cổ tay tôi là hắn, Xao Jin. Tôi ngước lên nhìn hắn với vẻ ngạc nhiên, nhưng tôi dần hiểu ra là hắn đang muốn gì:
- Việc các người muốn, ngộ đã nàm xong! Giờ đã đến núc lên kết thúc mọi chuyện đi!
Bà nội ngạc nhiên nhìn về phía chúng tôi rồi lên tiếng hỏi:
- Rốt cuộc là có chuyện gì nữa?
Ông bác già lúc đầu còn ấp úng, nhưng sau khi bị bà nội nuôi của tôi vặn hỏi thì ổng thở dài rồi kể hết đầu đuôi câu chuyện. Bà nội nuôi đăm chiêu suy nghĩ một lúc rồi nhìn tôi cất lời:
- Nguyễn Đ! Cháu đưa " Phá Hồn Kiếm " cho Xao Jin đi!
Tôi sững sờ không biết nói sao nữa, cảm giác trong tôi lúc này là vô cùng, vô cùng khó chịu. Bà nội không tin là tôi có thể đánh bại tên người tàu đấy sao? Thật sự là tôi không cam lòng khi phải đưa pháp bảo cho hắn, nhưng nó đâu có phải là của tôi? Chủ nhân thực sự của nó vẫn là Lữ Tiên Đạo Trưởng!
Tôi mím miệng cố gắng che giấu cảm xúc rồi đưa " Phá Hồn Kiếm " cho Xao Jin. Hắn nghiêm túc nhận lấy pháp bảo từ tôi, rồi cho vào túi của hắn. Rồi hắn nhẹ nhàng cất lời hỏi:
- Còn một pháp bảo " Thâu hồn kính ", không biết là Lị có đang giữ ló không? Có thể cho Ngộ xin nại được không?
- Đừng được voi đòi tiên nữa! Đưa lại Phá hồn kiếm cho ngươi là ta đã nể tình sư phụ năm xưa lắm rồi!
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/toi-la-dao-si/1999493/quyen-4-chuong-25.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.