Đêm hôm đó, tôi mặc vội chiếc áo khoác rồi rảo bước ra ngoài đường. Biết chắc rằng sẽ có biến sắp xảy ra nên tôi không thể dẫn nàng theo được, nhỡ có gì bất trắc thì tôi sẽ ân hận cả đời mất.
Càng đi về phía trước thì mùi âm khí tỏa ra càng nồng nặc, chắc chắn là có thứ gì đó ở đằng trước. Đúng như tôi đã tiên liệu, nó chắc chắn sẽ không bỏ qua cho những người ở gia tộc họ Trần, chỉ là nhất thời lúc này tôi không biết gọi nó là cái gì nữa.
Tôi lấp vào một con hẻm gần đó rồi nhìn he hé về phía cửa chính nhà thuốc đông y, cánh cửa gỗ vẫn đóng im ỉm như không có gì bất thường. Đâu đây tiếng gió lạnh thấu xương từ cuối đường thổi tới kèm theo là một mùi hôi tanh khó ngửi, chắc chắn là cái thứ sáng nay tôi gặp nó đang ở đây.
Phía cuối con đường bỗng có bóng người xuất hiện, người đó lê từng bước cứng ngắc cùng theo đó là tiếng lá khô rơi xào xạc tạo ra khung cảnh vô cùng u ám, ghê rợn. Hắn dừng lại trước cổng chính nhà họ Trần rồi ngước nhìn lên biển hiệu, miệng hắn rít lên từng lời ken két khó nghe:
- Đêm đông lạnh lẽo - Chẳng được yên thân - Muốn tìm tri kỷ - Cho tâm ấm lòng...
Hắn cứ rít đi rít lại câu đó đến chục lần, nghe cực kì não nề. Bỗng từ trên không một cây gậy gỗ rơi thẳng xuống ngay trước mặt hắn, người lạ mặt tái mặt đi có vẻ sợ hãi
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/toi-la-dao-si/1999488/quyen-5-chuong-4.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.