Tất cả chúng tôi đều bất ngờ trước câu trả lời của thầy Toàn, à mà không, chỉ có thấy thầy Hoạt, thầy Vi và nàng thôi. Thầy Hoạt quay sang ngạc nhiên lên tiếng hỏi:
- Anh cả à! Quy tắc tổ tiên đặt ra không thể làm trái...! Cô gái kia không mang họ Trần sao có thể nhận làm đệ tử được?
Thầy Vi cũng quay sang thắc mắc:
- Em cũng không hiểu ý của anh cả? Người có thực tài thì anh không nhận! Cô gái kia rốt cuộc là có gì lạ thường mà anh lại để ý như vậy?
Thầy Toàn nhẹ nhàng nhấm nháp tách trà rồi điềm đạm lên tiếng:
- Hai chú nhìn kĩ khuôn mặt cô gái trẻ kia xem giống ai?
Thầy Hoạt và Thầy Vi vội quay người nhìn thẳng về phía nàng, đôi mắt họ đang từ chăm chú bỗng nhiên kinh ngạc đến sững sờ. Thầy Vi giọng nói run run lắp bắp:
- Sao... giống quá vậy? Lẽ nào...?
- Chắc chắn rồi...! Không thể sai... được!
Thầy Hoạt gằn giọng nói lớn rồi bỗng im lặng lạ thường, lúc này có lẽ chỉ còn mỗi nàng là đang hoang mang không hiểu chuyện gì đang xảy ra. Nàng nhìn về phía thầy Toàn rồi ngơ ngác hỏi:
- Giống... giống ai? Các người đang nói gì? Tôi nghe không hiểu? Tại sao tôi được nhận mà anh ấy lại bị loại?
- Vì em mang dòng máu nhà họ Trần...!
Tôi nhẹ nhàng trả lời nàng, lúc này có lẽ không cần phải dấu diếm gì nữa, vì bí mật cũng đã đến lúc cần phải nói ra. Nàng sững sờ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/toi-la-dao-si/1999475/quyen-5-chuong-11.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.