Chuỗi ngày tiếp theo trải qua rất bình thường... Tôi vẫn học đạo ban ngày và đêm về thì ngủ ở đền cô bốn. Đôi khi chỉ ước một lần nhìn thấy hồn ma bóng quế rồi đánh chết mợ nó luôn chứ cái kiểu âm khí dày đặc mà im lìm đáng sợ thế này thì tôi thấy không quen.
Nó làm tôi nhớ lại chuyện ngôi nhà treo cổ ở ngõ chợ khâm thiên, không biết lúc nào mình bị lên dĩa nữa. Haiz quả thật là tư tưởng không thoải mái chút nào.
Tiếng gõ cửa làm những suy nghĩ trong tôi vội tan biến, 10h đêm rồi còn ma nào đến làm phiền tôi đây? Mở cửa chính thì hóa ra người đấy là nàng, trên tay vẫn còn đang cầm túi bánh bao chắc là mang sang cho tôi ăn đêm. Tôi ngạc nhiên mỉm cười lên tiếng:
- Sao giờ này em còn đến đây? Nhớ anh quá phải không?
Nàng khẽ mỉm cười rồi đặt túi bánh bao lên trên bàn, một hương thơm nhè nhẹ tỏa ra từ mấy chiếc bánh bao làm dạ dày tôi bỗng nhiên kêu gào. Nàng khẽ nhíu mày rồi cầm bánh bao ném về phía tôi:
- Thôi ăn đi ông tướng! Còn giả vờ sĩ diện nữa....!
Tôi cười khì rồi nhai ngấu nghiến cái bánh bao, trong lúc đó thì nàng quét dọn lại chỗ ở của tôi. Thật sự thì tính cách của nàng thì có lẽ là ngàn người mới có một, thời đại này biết tìm đâu một người thùy mị, nết na lại chịu thương chịu khó nữa?
Sau khi đã quét dọn mọi thứ xong xuôi, nàng mở cửa bước vào đền
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/toi-la-dao-si/1999471/quyen-5-chuong-13.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.