Từ đằng xa, một bóng người dần dần hiện ra phảng phất giữa làn sương khói mờ ảo. Một nữ nhân mặc bộ quần áo trắng muốt ngồi trên tấm phản gỗ, xung quanh tỏa ra tà khí phảng phất màu xanh lam.
Tôi và nàng chậm rãi từ từ tiến vào chính giữa đại sảnh, nữ nhân ấy có vẻ vẫn chưa biết đến sự hiện diện của chúng tôi, ả vẫn ngồi rên rỉ khúc hát não nề như gần như xa. Tâm trạng tôi đang cực kì lo sợ... Nữ nhân này rốt cuộc là yêu ma hay quỷ quái phương nào? Liệu tu vi của ả có thần thông quảng đại hay không?
Bỗng nhiên nữ nhân ngừng hát, có vẻ như ả đã phát hiện ra sự có mặt của chúng tôi. Một giọng nói nhẹ nhàng từ từ ngân vang:
- Là anh cả phải không? Sao anh lại đến đây vào giờ này?
Chúng tôi im lặng không dám lên tiếng trả lờ, nữ nhân từ từ quay mặt lại nhìn về phía chúng tôi. Đôi mắt ả từ đôi mắt nguội lạnh bỗng tỏ vẻ ngạc nhiên rồi bất ngờ sửng sốt không nói nên lời:
- Các người là....?
Không chỉ nữ nhân đó, tôi và nàng đều kinh ngạc khi nhìn thấy khuôn mặt của người đàn bà đấy. Nữ nhân đó có nét gì đó rất giống nàng, thật sự là khó diễn tả cảm xúc này... Người đang ngồi trên tấm phản gỗ đó là mẹ nàng...
Miệng nàng run run không nói lên lời, đôi mắt nàng đẫm lệ nhìn về phía nữ nhân. Cảm xúc mẹ con tương phùng sau gần 20 năm xa cách ngay cả người ngoài
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/toi-la-dao-si/1999466/quyen-5-chuong-15.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.