- Các người im hết đi...!
Một giọng nói chợt hét lên, người đàn bà run rẩy cố ghìm chặt cảm xúc nhưng có lẽ nó đã đi quá giới hạn. Bà ta vẫn ôm con gái mình, tiếng rên hổn hển như bị một áp lực nào đó đè nặng lấy. Tôi im lặng thả lỏng tay xuống rồi lạnh lùng cất lời hỏi:
- Rốt cuộc có bí mật nào ở đây? Phải chăng là có liên quan đến chiếc quan tài đá kia?
Tôi liếc mắt về phía quan tài với thái độ hoài nghi, không ai trả lời, thầy Toàn cất chiếc roi da ra đằng sau lưng rồi chậm rãi tiến về phía cô bốn. Ông ta đỡ cô bốn và nàng đứng dậy rồi ôn tồn cất lời:
- Ai mà chẳng nghĩ đến tình máu mủ ruột thịt! Anh chỉ có một người em gái là cô thì càng mong muốn cô hạnh phúc! Và đương nhiên cũng muốn cháu ruột mình được một cuộc sống bình thường. Tiếc là...!
Vừa nói ông ta lại thở dài thườn thượt, người đàn bà đi về phía trước phản gỗ rồi ngồi lên nó. Đôi mắt bà ta hướng về chiếc quan tài đá, giọng nói lộ vẻ trầm tư:
- Dòng tộc nhà Trần từ thời cụ tổ Hưng Đạo Vương đến giờ lấy việc bảo vệ bờ cõi đất việt làm gốc, trừ ma diệt tà làm rễ! Tôn chỉ hàng đầu là chống giặc ngoại xâm và những âm tà quỷ loạn gây ảnh hưởng đến dân chúng! Tổ tiên tôi cứ âm thầm bảo vệ nước nam như vậy cho đến 100 năm sau đó thì bất ngờ đất nước có nguy biến...! Nước Chiêm
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/toi-la-dao-si/1999459/quyen-5-chuong-18.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.