- Roẹt...!
Một tiếng quét khô không khốc vang lên, may mà tôi đã tránh sang bên trái vài giây trước đó nếu không hiểu chuyện gì sẽ xảy ra. Chỉ thấy khói bụi lờ mờ, dưới đất vẫn còn in hình vết gì đó trên nền đang bốc khói nghi ngút.
Lúc này tôi mới định thần lại và nhìn về phía người vừa tấn công tôi, tay thầy Toàn cầm một chiếc roi màu trắng f***c, khuôn mặt ông vẫn đỏ rực như quan công vậy. Tôi nhìn về phía chiếc roi rồi bất giác gáy tôi bỗng nhiên cảm thấy lành lạnh:
- Xương sống... thuồng luồng...?
- Mày có vẻ cũng am hiểu về vũ khí tâm linh đấy!
Thầy Toàn lạnh lùng lên tiếng, ổng giơ roi lên vụt vun vút xuống nền đất, dưới mặt đất vết roi chạm xuống tóe ra những tia lửa điện tạo cảm giác hơi gai người cho những ai đang có mặt ở đây. Tôi khẽ nhoẻn miệng cười rồi lên tiếng đáp lại:
- Ông tưởng chỉ có mỗi ông có đồ chơi thôi sao? Tôi cũng c....!
Vừa nói, tay phải tôi đưa ra sau lưng đang cố tìm kiếm vật gì đó nhưng tôi bỗng buông tay xuống rồi im bặt. Nó đã không còn ở đây nữa, tôi bỗng nhiên quên mất là nó hiện tại đã theo chân người ta đi về bên tàu.
- Mày có gì thì lôi ra đi...! Tao không muốn bắt nạt người không tấc sắt...!
- Khoan... Khoan...! Giờ đâu phải là lúc người nhà đánh người mình chứ? Đây là lúc chúng ta phải đoàn kết chống lại k...!
Tôi chưa kịp nói hết câu hòa
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/toi-la-dao-si/1999456/quyen-5-chuong-20.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.