Bọn họ ngơ ngác nhìn nhau như có vẻ gì đó hoài nghi về điạ điểm tập kích, tôi khẽ mỉm cười thông cảm rồi lên tiếng giải thích:
- Tôi đã xem qua thuật tìm người bằng ngày sinh tháng đẻ của mẹ tôi rồi...! Chắc chắn là mẹ tôi ở trong đó, nếu là như vậy thì cũng có khả năng những người khác cũng bị nhốt trong đấy...!
Lê Thuận thở dài một tiếng rồi đưa tay đặt lên vai tôi, hắn nhìn tôi rồi điềm đạm cất lời:
- Mẹ mày cũng coi tao như con cháu trong nhà...! Nên hôm nay dù là trong hay ngoài tao cũng sẽ theo mày...!
Tôi khẽ mỉm cười rồi bám chặt vai thằng bạn thân, không chỉ hắn mà tất cả những người khác đều có vẻ cũng đồng lòng hỗ trợ tôi hết mình. Tôi quay mặt nhìn về phía Mr Núi, anh cũng có vẻ hiểu ý tôi nói liền lấy trong chiếc xe hơi ra một chiếc balo cỡ đại rồi lên tiếng cất lời:
- Pháp bảo tôi đã chuẩn bị đầy đủ: Kính u linh, súng trừ yêu, bùa chú v.v! Bảo đảm không sót thứ gì...!
Tôi lấy trong balo ra những pháp bảo cần thiết rồi ném về phía Lê Thuận và Lão Phong, Mr Núi thấy vậy liền nhăn mặt cáu kỉnh:
- Nhẹ tay thôi chú mày...! Hàng này không rẻ đâu...! Một bộ cũng cỡ cả trăm triệu đấy...!
- Trăm triệu...?
Ngoài tôi ra thì cả nhóm đều đồng loạt lên tiếng ngạc nhiên, Mr Núi nhìn hết thảy tất cả cũng một lượt rồi trả lời xác nhận:
- Ừ...! Thế mấy người nghĩ chế tạo
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/toi-la-dao-si/1999396/quyen-6-chuong-15.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.